Đăng Quỳnh
Ta vỗ về tình yêu dịu ngọt
Đời rất thường... có thể tan trong chốc lát
Em ơi!... vui lên đi…!
Sao
phải giận hờn… chia ly?
Sao
phải người ở... người đi?
Trót
trao nhau cả cuộc đời
Chia
tay ai dễ chia lời thề xưa?
Trời còn có nắng có mưa...
Xa
em... anh... có... bốn mùa bão giông!
(10/12/2012)

Nhớ ngày em vội lấy chồng
Trả lờiXóaTay anh ngơ ngác bế bồng niềm đau
Biết duyên khác nhịp lệch cầu
Mà đành gói ghém tơ sầu ra đi...
Gập ghềnh với khúc biệt ly
XóaTình phai duyên nhạt còn gì mà mong ..
Sống mòn với chuổi ngày đông
Ta cùng thơ rượu để hong nỗi niềm ...
Thật rồi, ta mất dấu em
XóaTrăng khuya lẻ bóng bên thềm bơ vơ
Con tim ra ngẩn vào ngơ
Tháng ngày chuốt rượu cho thơ nhục nhừ...
Trăng khuya đã ngủ bên hồ ..
XóaMột mình không bóng lò dò niềm riêng
Mộng đời tơi tả ngả nghiêng ..
Ta cùng thơ rượu một miền không trăng !
Người ơi có thấu cho rằng
XóaĐêm nay mượn rượu thương gần nhớ xa
Dốc bầu cạn nỗi lòng ta
Mà nghe giông bão đi qua tim mình...
Thân thì ở chốn bình yên
XóaTim thời bão tố triền miên tháng ngày
Rượu là chỉ chút men say
Cho ta gửi gắm trải bày tâm tư !
Nỗi niềm thực thực hư hư
XóaNgười rao mộng tưởng, kẻ ru mộng tình
Nhặt từ chén rượu u linh
Xót xa, chệnh choạng bóng hình người xưa...
"Xa em anh có bốn mùa bão giông."
Trả lờiXóaĐăng Quỳnh viết hay quá, tôi đọc mà nghe trong lòng dậy sóng, cơn sóng tình đến với mùa bão giông mang lời thề xưa theo "lá vàng chạm ngõ" của Đoang Hồ. Có thương có nhớ thiệt tình mới có bốn mùa bão giông, mới có nội lực để viết lên câu thơ như vậy. Cái xót xa của Đăng Quỳnh nghe rất thật thà, như nỗi đau của tôi hồi nào Nàng lên xe hoa bỏ lại tôi với khoảng trời đầy sân nắng cũ.
Nếu trời theo ý Đăng Quỳnh tôi sẽ bỏ nghề để kinh doanh áo mưa . . .
hihi.. phải kinh doanh .. quán nhậu mới đúng ý !
XóaSống mòn với chuổi ngày đông
Ta cùng thơ rượu để hong nỗi niềm ...