ĐĂNG
QUỲNH
Đường xưa một lối đi về
Ai rũ lời thề xóa dấu chân xưa...
Tôi
ngày hai buổi nắng mưa
Tôi
bây giờ như chiếc bóng hoàng hôn
Lặng lẽ rơi một màu vàng vọt…
Đường xưa cũ vẫn đều chân bước
Nghe
trong lòng từng giọt lệ héo hon…
...
Nắng chiều sẽ tắt đêm buông
Người ơi... chiếc lá bên đường lẽ loi!!!
(07/12/2012)

Tôi ngày hai buổi nắng mưa
Trả lờiXóaVừa gom nỗi nhớ vừa mua nỗi buồn
Lối đời lắng đọng giọt thương
Có không áo trắng tỏ tường tình tôi?
Trời chiều nhẹ hạt mưa rơi
XóaƯớt làn áo trắng lạnh đôi vai gầy
Ta về mắt mũi chợt cay
Tại mưa ..đâu phải tại.. đây chạnh lòng!
Đường chiều se sắt gió đông
XóaBồng bềnh áo trắng trôi trong sương mờ
Nhớ ngày người nhặt câu thơ
Tôi về ủ mộng ngẩn ngơ cùng người
Người đi biền biệt phương trời
Trả lờiXóaVô tư bỏ lại tình tôi hôm nào..
Người gieo bao nỗi khát khao
Để tôi xếp lại... ép vào trong tim !
Nửa đời tăm cá bóng chim
XóaNhớ thương nào biết kiếm tìm nơi đâu
Áo xưa giờ chớm nhạt màu
Tình xưa giờ chớm bạc đầu vì ai...
Người đi buông nhẹ gót hài
XóaBỏ tôi ở lại gấp hai lần chờ
Đời thường lẫn cả trong mơ
Chờ phai tóc rối, chờ mờ mắt sâu...