Uống rượu họa tranh
cùng phố cổ Đoàn Lý
ĐOANG
HỒ
Tôi
còn nhớ trong tiết trời se lạnh dịp cuối năm 2011, cùng vài người bạn ngồi uống rượu chiêm nghiệm bức
tranh phố cổ vừa mới vẽ xong của Đoàn Lý (Lý Đoàn Tín).
Tôi đã
từng xem tác phẩm "Viaduct
at L'Estaque" của họa sĩ người Pháp Georges Braque,
người đã cùng
Pablo Picasso khởi xướng trường phái lập thể, một trong những trường phái nghệ
thuật nổi bật và có tính cách mạng nhất thế kỷ 20. Tôi cũng đã từng chiêm
ngưỡng các tác phẩm của Bùi Xuân Phái, ông vua phố cổ của Việt Nam, người nổi
tiếng với biệt danh Phố Phái. Tôi không dám so sánh, tôn vinh hay xếp đặt Đoàn
Lý ngang cùng với các danh họa bậc thầy này. Nhưng nếu phố cổ của Braque thể
hiện nét kiến trúc thuần phương Tây, phố cổ của Phố Phái thiên về 36 phố phường
Hà Nội, vùng đất cố đô… thì phố cổ của Đoàn Lý thể hiện cái chất phố dân dã hơn,
thô mộc hơn ở vùng đất Ngũ Quảng ngày xưa.
Phố cổ
Đoàn Lý được khái quát và lược bỏ đi nhiều chi tiết trong thực tế. Không gian trong
phố cổ Đoàn Lý bàng bạc vẻ trầm buồn sâu xa da diết, nét cô đơn khốn khổ, như tiếc nuối một thời rất xa, ngõ phố vắng bóng người, các vuông nhà mang dáng
vẻ trầm mặc, những mái ngói thâm nâu màu
đất im lìm dưới sức nặng của bầu trời xám xịt,… Phố cổ Đoàn Lý ẩn chứa gánh nặng thời
gian lắng đọng trong từng mái ngói, từng mảng tường loang lổ, rêu phong của chúng...
Được bạn mời đến uống rượu họa tranh nhưng tôi chỉ im
lặng và im lặng, thu mình chìm đắm trong cái không gian - thời gian của bức
tranh, không dám lên tiếng, sợ rằng chưa cảm hết tâm ý tác phẩm. Vài tháng sau,
tôi bày tỏ nỗi lòng về bức họa phố cổ qua bài thơ Đường luật sau:
Cổ phố
ĐOANG HỒ
(Họa tranh của Họa sỹ
Đoàn Lý)
Cổ phố
chiều đông vắng bóng người
Nấc tầng
hoang lạnh nghiễm nhiên trôi
Rêu phong
dấu tích, hồn lưu thuở
Cát bụi
quần cư, tiếng để đời
Ngói vỡ
rơi âm tê tái đất
Tường
bong lõa sắc hắt hiu trời
Không
gian lắng kết gam trầm mặc
Chuông
lòng lạc nhịp khẽ khàng rơi
(02/2012)
Phố cổ
Đoàn Lý mang cái chất “phố làng”, như có lần Thư Sanh bình luận, nhiều hơn. Một
khi con người biết sống quần cư thành “phố làng” thì cái hồn của những dấu tích
kiến trúc mới mong được tôn tạo, lưu truyền đời sau và muôn thuở.
Đi
trong phố cổ Đoàn Lý như chơi vơi, buông trôi trong nấc tầng hoang lạnh. Ngói
vỡ rơi tự ngàn xưa, thanh âm giờ còn vang vọng mà nghe ruột gan tái tê cùng
đất. Mảng tường tróc bong, lõa thể mà nghe da thịt buốt đau, hiu hắt cùng trời…
Đi
trong phố cổ Đoàn Lý, hỏi ai không buông rơi tiếng lòng…
(04/01/2013)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
- Trong 'Nhận xét với tư cách': Bạn chọn mục 'Chọn Tên/URL'
- Trong 'Chỉnh sửa hồ sơ': Gõ họ tên vào ô 'Tên', gõ đường link blog của bạn vào ô 'URL' (nếu có, còn không để trống), click nút 'Tiếp tục'.
- Click nút 'Xuất bản'.